Rất dzui khi bạn truy cập 4rum của Lớp 08KMT đáng iu!^^
Phải rồi,mình đã chia tay B9e8ffd8607e2764
Rất dzui khi bạn truy cập 4rum của Lớp 08KMT đáng iu!^^
Phải rồi,mình đã chia tay B9e8ffd8607e2764
Bạn có muốn phản ứng với tin nhắn này? Vui lòng đăng ký diễn đàn trong một vài cú nhấp chuột hoặc đăng nhập để tiếp tục.



 
Trang ChínhGalleryTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập
08KMT
Thời gian trôi..
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Liên hệ trực tuyến
Admin
Latest topics
liên kết

° Đại học Khoa học Tự Nhiên

° Phòng đào tạo ĐH KHTN
Tra cứu kết quả học tập.

° Khoa Môi trường Đại học KHTN

° Diễn đàn Yêu môi trường

° C4E club

° Môi trường xanh

° Go Green Hanh Trinh Xanh

° Con người và thiên nhiên

° Trung tâm tư vấn môi trường

° Photoshop online

° Thầy Nguyễn Trường Ngân

° RAECP
Chương trình Nâng cao nhận thức về Môi trường và Biến đổi khí hậu

Pageview
 Địa chỉ IP của bạn

 

 Phải rồi,mình đã chia tay

Go down 
Tác giảThông điệp
ht_k4t3

ht_k4t3


Phải rồi,mình đã chia tay Membere
Tổng số bài gửi : 114
Points : 346
Reputation : 11
Join date : 08/03/2010
Age : 32
Đến từ : Trà Câu City
Phải rồi,mình đã chia tay Th_5710

Phải rồi,mình đã chia tay Empty
Bài gửiTiêu đề: Phải rồi,mình đã chia tay   Phải rồi,mình đã chia tay I_icon_minitimeMon Mar 15, 2010 11:21 pm

Em mỉm cười, một nụ cười nhẹ bẫng đủ để không ai
nhận ra dấu vết của nó, nhưng anh thấy, và anh hiểu ý nghĩa của nụ cười
ấy.



Bao nhiêu lâu rồi nhỉ, 1 năm, à không, chính xác
là 1 năm 7 tháng và 24 ngày. Nhanh em nhỉ, dường như thời gian cho một
tình yêu là quá lâu và cho một lời chia tay thật nhanh . Nhanh choáng
váng đến nỗi một buổi chiều nhìn sang bên cạnh, nhìn vào mắt em, anh
hiểu, mình đã ko còn là của nhau.

Ai đó từng nói, tình yêu chỉ cần một lý do là yêu. Nhưng chia tay thì
bao nhiêu lý do cho đủ….

Ngày mình yêu nhau cũng thế. Anh luôn lúng túng
mỗi khi em hỏi: "Vì sao anh lại yêu em ?


Lúng túng thật sự. Không phải vì không yêu, mà vì anh không biết yêu em
vì cái gì, chỉ đơn giản là từ buổi chiều hôm đầu tiên gặp nhau, anh biết
mình phải yêu em. Như định mệnh vậy. Nó rơi xuống đột ngột đến nỗi anh
không nhận ra.

Em mang đến một cái gì đó rất khác với anh trước
đây. Trước đây của anh chỉ là cái vòng lẩn quẩn học, rồi chán thì đi cà
phê với lũ bạn, lâu lâu anh em tụ họp lại đi lang thang khắp chốn. Hết!
Nhiều khi anh thấy chán nản, muốn làm một cái gì đó khác bình thường.
Nhưng làm gì bây giờ?
Từ lúc có em, anh suy nghĩ nhiều hơn, làm sao để em vui, làm sao để em
yêu anh nhiều hơn nữa và làm gì cho cả tình yêu của cả hai đứa.
Em hài hước, về khoản này là giống anh nhất. Còn lại, em khác anh hoàn
toàn. Thật thế!

Em trẻ con làm anh nhiều khi phát bực, em nhạy cảm nên toàn lo vẩn vơ.
Em yếu đuối như một cô bé con vậy. Bên em, anh muốn mình thật mạnh mẽ,
thật nhiều tình yêu thương để khoả lấp đi những lo lắng, những nghi ngại
trong em. Nhưng... bao nhiêu cho đủ ?

Nhớ có lần em muốn mình phải làm cái gì đó thật
lãng mạn. Thế là hai đứa gửi xe, đi dạo bộ. Đang đi, bỗng em reo lên:

"Tối nay có trăng kìa anh!"

Bất giác anh nhìn lên, ừ nhỉ, có trăng, sáng thật. Rồi nhìn sang em, vẫn
còn vui sướng vì cái sự phát hiện ra trăng của mình, như thể trên đời
này chỉ mình em thấy trăng thôi. Em là thế, ngộ nghĩnh, có thể vui vì
một điều gì đó rất bình thường. Nhiều khi đến kỳ lạ. Cứ thế em cuốn anh
theo, một cách tự nhiên, anh nhận ra rằng mình càng yêu em hơn. Nhưng
ngu ngốc thay, anh không nhận ra rằng em cũng thế.

Rồi cái ôm đầu tiên. Em nói em rất thích được ôm từ phía sau, vì nó làm
em cảm thấy ấm áp và được che chở thật an toàn. Khi anh ôm em, em giật
mình. Và rồi em ngoan ngoãn, bình yên trong vòng tay anh. Khi ấy anh cảm
thấy mình thật hạnh phúc. Và khi ấy anh mới biết yêu và được yêu thật
kỳ diệu...

Em luôn hỏi:
"Vì sao anh luôn ấm mà em lại lạnh thế?"

Có lẽ vì mình yêu nhau khi mùa đông. Mà ở Sài Gòn này thì làm j có mùa
đông, anh chỉ tưởng tượng ra mà thôi, trời cuối năm se se lạnh. Tay em
lúc nào cũng lạnh. Anh đều phải ấp trong tay mình nó mới ấm lại được.
Mỗi lần như thế em thích lắm. Em luôn nũng nịu than lạnh để được ấp
trong tay anh. Tình yêu thật ấm áp!

Em không biết uống cà phê, thế là mỗi lần mình đi
uống nước, anh lại tập cho em uống. Anh đút từng muỗng, em nhăn mặt như
con nít uống thuốc vậy, nhìn rất đáng yêu. Anh không biết rằng em chịu
tập uống nó vì anh, vì anh rất thích uống cà phê, vì em muốn được cùng
anh thưởng thức vị nồng và ấm sực của nó khi mùa đông về. Cho đến lúc
này anh vẫn không nhận ra là em cũng rất yêu anh.

Anh không nhận ra...

Nên anh đã để em ra đi...



Hôm ấy, em bảo anh không đánh mất em, anh chỉ để em ra đi thôi.
Đêm đó, anh đã suy nghĩ. Và lần đầu tiên anh nhận ra rằng em yêu anh,
yêu rất nhiều. Anh đã tự mắng mình như một thằng ngốc!
Vì anh đã không tin tưởng vào tình yêu của em. Anh bắt em phải chờ đợi
để xác định lại tình cảm của mình. Nhưng đã yêu thì xác định gì nữa.

Em mệt mỏi!

Cũng đúng thôi, vì anh không có lòng tin vào tình yêu này, anh đã trở
nên yếu đuối từ lúc nào cũng không rõ nữa...

Ngày mình chia tay
Trời vẫn còn đông...
Đông cho trời và đông cho lòng người...

Tình cờ thay, hôm nay, những ngày nghĩ tết anh đi
cùng chị đến một khu vui chơi. Đông người thật, thật sự nhìn xung quanh
toàn người là người. Nhưng đâu đó 1 bóng hình người khá quen, gửi xe
xong anh bước đến mua vé vào cửa

"Pé Tũn đi đâu thế em"
Thì ra cái người nhìn quen quen ấy chính là nhỏ
bạn thân của em cùng nhóm bạn. Một bóng hình còn thân quen hơn với anh
nữa đang lắp ló đâu đó phía sau kia



Ko phải ai hết..... amh tự nhận như thế và bước
vào khu vui chơi mặc dù biết đó chính là em. Anh bước đi vì tự sự ngu
ngốc của mình

Anh lại gặp em ở một khu vui chơi. Anh mới nhớ ra
rằng em vẫn là một cô bé em luôn có sở thích khám phá những trò chơi
cùng bạn bè… Trong đám đông ấy anh vô tình nhìn thấy em……

Em vẫn thế, vẫn mái tóc đen dài để tự nhiên, vẫn cái áo cổ lọ mà em bảo
mùa đông u ám nên phải mặc tươi như thế, nhưng anh hiểu còn một lý do
nữa là vì em sợ nỗi buồn, sợ sự cô độc...

Nhưng hôm nay, cô nhóc vẫn mảnh khảnh, bên đám
bạn em nhỏ bé, trên mặt vẫn còn vương vài hạt bụi đường. Bất giác anh
muốn đến lau cho em, nhưng sựng lại, ừ nhỉ, đâu có được, mình đã để em
đi rồi mà. Em đã không là của mình nữa rồi.




Anh ở trên đu quay nhìn xuống vô tình thấy em

Em đang lơ đãng nhìn đi đâu đó, không phát hiện
ra anh. Hay là em cố ý tránh mặt anh…. Phải suy nghĩ một hồi lâu, anh
quyết định sẽ đến chào em, cái cảm giác là những người xa lạ làm anh
thấy khó chịu. Vừa dợm bước, anh đã thấy em đứng cùng ai đó cười rất
tươi nụ cười dành cho 1 ai đó


Phải rồi, mình chia tay rồi mà!

Em tìm hiểu và yêu một người mới cũng là chuyện bình thường thôi.
Bình thường thôi!


Hai người trò chuyện rất vui vẻ, người ấy đưa tay lau những hạt bụi
trên mặt em, em đưa đôi tay nhỏ bé chỉnh cổ áo cho người ấy, những cử
chỉ trìu mến dành cho một người khác. Không phải anh!


Phải rồi. Mình chia tay nhau rồi mà!

Rồi hai người đứng dậy, hình như phải đi đâu đó. Bất giác, anh muốn
chạy đến và níu tay em lại, bất giác anh thấy mình bất lực, ngu ngốc như
cái thằng mà mấy tháng trước đã để em ra đi...


Và bất giác, em quay về phía anh, chính xác là nhìn vào mắt anh, em
thoáng cười, nụ cười nhẹ đủ để không ai nhận ra dấu vết của nó, nhưng
anh hiểu và nhận ra nụ cười đó....


Một thời gian sau...

Em đi rồi, ngồi một mình trong quán, lại bất giác, anh tự hỏi:

"Không biết em ra sao rồi, em đang làm gì, em có khoẻ ko ??? “

Và bất giác anh lấy điện thoại, vào danh bạ, tìm đến tên em. Nhưng đâu
mất rồi nhỉ?


Phải rồi, mình đã chia tay! Mình đã là quá khứ
của nhau rồi phải ko em ???
Về Đầu Trang Go down
 
Phải rồi,mình đã chia tay
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» 15 TỪ VỰNG "THẤY VẬY MÀ KHÔNG PHẢI VẬY"
» 30 CỤM ĐỘNG TỪ CƠ BẢN TRONG TIẾNG ANH PHẢI BIẾT!!!
» 30 CỤM ĐỘNG TỪ CƠ BẢN TRONG TIẾNG ANH PHẢI BIẾT!!!
» 30 CỤM ĐỘNG TỪ CƠ BẢN TRONG TIẾNG ANH PHẢI BIẾT!!!
» 30 CỤM ĐỘNG TỪ CƠ BẢN TRONG TIẾNG ANH PHẢI BIẾT!!!

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: Giải trí :: Góc vui-
Chuyển đến